Nếu là An, mình cũng sẽ chọn Bình. Bình gắn với tuổi thơ của An, gắn với những hồi ức về một thời khốn khó nhưng luôn tràn ngập niềm vui. Bình là Sài Gòn trong An, và quan trọng nhất, Bình là...mối tình đầu. Mối tình đầu chỉ khiến ta không còn nhớ, chứ chẳng thể nào khiến ta mãi mãi quên. An cũng vậy. Sau một khoàng thời gian quá dài, tưởng chừng như bóng hình Bình đã phai mờ trong kí ức cô, nhưng không, Bình vẫn luôn ở đấy, ở một góc sâu thẳm trong trái tim của cô gái Sài Gòn...........
Vẫn luôn thích phong cách viết văn của Dương Thụy. Và đặc biệt là thích cái cách Dương Thụy tả về Sài Gòn. Rất mộc mạc và gần gũi.....

Phùng Hương Quỳnh


< previous page  next page >