Lời nói đầu

Học tiếng Pháp từ nhỏ và luôn mơ ước được đến Pháp, với tôi nước Pháp thân quen ngay cả khi chưa có dịp đặt chân đến. Năm 1998 khi 23 tuổi, tôi được đến Pháp lần đầu, trong chuyến đi đó, có nhiều điều tuyệt vời vượt quá mức mong đợi, cũng có đôi chút thất vọng do tôi đã quá kỳ vọng vào vùng đất trong mơ. Về sau này, khi có dịp trở lại nước Pháp nhiều lần, và cả đến những nước khác, tôi nhận ra mỗi đất nước có những thú vị riêng mà tôi không bao giờ nên so sánh. Mặc dù vậy, khi có ai hỏi tôi thích đất nước nào nhất trong những nơi tôi có may mắn đi qua, tôi không ngần ngại trả lời liền “Nước Pháp”.

Nước Pháp, đối với tôi không phải là một vùng đất đơn thuần để du lịch. Đó là nơi tôi luôn xúc động mỗi khi quay về, được nói thứ ngôn ngữ tôi đã học suốt những năm tháng ấu thơ, được ôm chầm những người Pháp thân thương xem tôi như người trong gia đình. Nước Pháp, đối với tôi có một cái tình, không thể gọi tên, chỉ biết rằng có một sợi dây vô hình nối liền tim tôi với vùng đất xinh đẹp đó. Và dĩ nhiên, những người Pháp mà tôi quen mười mấy năm nay, đối với tôi cũng có một cái tình, sâm đậm, thắm thiết, vượt xa một tình bạn thông thường.

Dạo gần đây người Việt Nam có điều kiện đi du lịch châu Âu nhiều hơn trước kia, không chỉ là giới trung niên có cuộc sống ổn định mà giới trẻ vốn chưa dồi dào lắm về tài chính cũng đã đến được lục địa xinh đẹp này. Giờ đây ít ai từ Việt Nam đổ đường sang tận châu Âu chỉ để đi một nước nào đó mà thường tranh thủ đi vài nước lân cận. Tôi luôn háo hức hỏi những người trở về từ một chuyến du lịch châu Âu “Sao? Bạn thích nước nào nhất, thích điều gì nhất từ chuyến đi?”. Phần lớn họ hào hứng kể lể, để rồi cuối cùng than phiền với tôi “Nước Pháp đẹp nhất, nhưng người Pháp thì không quá thân thiện.”    

Có một điểm chung ở những người than phiền về người Pháp: Họ không biết nói tiếng Pháp. Khi tôi nêu lên lý do chính đáng này để lý giải vì sao họ thấy người Pháp không thân thiện, họ bối rối thốt lên “Không lẽ ai đi du lịch đến Pháp cũng đều phải biết tiếng Pháp, mà tiếng Pháp thì khó như vậy!”. Và rồi họ thêm vào, rất nhiều khách du lịch không biết tiếng Hà Lan, nhưng ai cũng thấy người Hà Lan rất thân thiện, hoặc người Thụy Sỹ cũng rất tận tình. Họ quên một điều, người Hà Lan và người Thụy Sỹ rất giỏi ngoại ngữ, nên người địa phương và khách du lịch không bị rào cản ngôn ngữ ngăn cách.

Mặc cho tôi cố sức cho rằng người Pháp không đáng thất vọng đến thế đâu, phần lớn ít ai bị tôi thuyết phục nếu tôi không cho họ những ví dụ rõ ràng. Cho nên cuối cùng, đó là lý do ra đời quyển sách nhỏ này, với mong ước rất tha thiết của tác giả: người Pháp rất tình cảm.

Những truyện ngắn trong cuốn sách được viết hoàn toàn hư cấu dựa trên những ký ức ngọt ngào. Duy trong phần phụ lục tôi viết về hai nhân vật có thật, một là người sếp đầu tiên trong đời tôi, Monsieur Roy, và một là mẹ nuôi của tôi, bà Michelle Jouannaud.  

Bạn cứ đọc sách đi, rồi tự mình nhận xét. Riêng với tôi, người Pháp dễ thương mà!   

Dương Thụy