Trích 'Trong sân ga một tiếng đàn"

Phương lắng nghe tiếng đàn của người nghệ sĩ lang thang nơi sân ga lạnh vắng. Bản Sonate Ánh Trăng của Beethoven hẳn đang nói hộ lòng người. Anh làm gì ở Paris hỡi người nghệ sĩ Đông Âu? Anh đang cô đơn, thất vọng, cay đắng với cuộc đời? Anh đang buồn nhớ tuổi thơ xưa nơi quê nhà tươi đẹp? Anh đang hoài niệm trong xót xa mối tình đầu có ánh trăng làm chứng?

Phương quan sát người chơi đàn một cách đầy tò mò và ngưỡng mộ. Gương mặt anh giờ đã giãn ra, không còn vẻ e ngại như lúc đầu, ánh mắt anh dịu dàng, đôi môi anh mím khẽ, những món tóc trên trán xõa xuống run run theo nhịp điệu. “Không phải dạng vừa! – Phương tự nhủ - Cỡ này mấy em tuổi teen ở Việt Nam đã tròn mắt gọi là soái ca rồi!”

Quả thật, càng ngắm, Phương càng nhận ra đây là một người đàn ông đẹp trai, xuất thân chắc cũng trong một gia đình có điều kiện và cha mẹ hẳn là biết quan tâm chăm sóc chu đáo. Bản thân anh cũng phải là một người kiên nhẫn, có trí thông minh ở mức độ đáng nể và trình độ văn hóa khá cao mới theo đuổi bộ môn piano rất quí tộc này. Chuyện gì đã xảy ra với anh? Anh từ đâu tới, Ba Lan, Tiệp Khắc, Hungary? Anh làm gì ở một nhà ga nhỏ bé của Paris, sao anh để bản thân mình trở nên lang bạc, mệt mõi, đói lã như thế?