Shinkansen: bullet train

Chúng tôi rời khách sạn bằng xe và chạy đến tỉnh Hamamatsu. Từ nhà ga Hamamatsu chúng tôi sẽ đi xe lửa tốc hành của Nhật (với tên gọi Shinkansen) để đến một trạm gần nhất là Toyohashi. Mục đích của chuyến đi bằng Shinkansen chỉ là để cho chúng tôi có trải nghiệm thế nào là xe lửa cao tốc. Vận tốc của Shinkansen là 320 km/h nên trong tiếng Anh, người ta gọi đây là “bullet train” (xe lửa nhanh như đạn bắn).

Chặng đường ngắn chỉ có 1 trạm dừng từ Hamamatsu đến Toyohashi là mười mấy phút. Nhưng bác tài chở chúng tôi phải chạy xe không kéo dài cả tiếng đồng hồ. Chúng tôi vô nhà ga sạch sẽ, rộng rãi, khá ít hành khách (chắc vì không phải chặng quan trọng và không phải giờ cao điểm) và lên Shinkansen đúng phóc giờ qui định. Ở Nhật thời giờ luôn chính xác tối đa, không phải như ở châu Âu, máy bay, xe lửa, xe đò thường trể vài ba phút là chuyện thường. Người Nhật tôn trọng giờ một cách máy móc, không chấp nhận bất cứ lý do gì nếu bị người khác cho chờ đợi dù chỉ là một phút.

Trên Shinkansen mọi người im lặng như tờ, xe chạy vèo vèo chưa kịp cảm nhận gì ghê gớm thì đã đến trạm kế theo. Chúng tôi lục tục leo xuống. Một chiếc vé Shinkansen từ Tokyo đi Kyoto là 27.600 yen (giá trung bình, còn tùy thời điểm, có khi lên đến 30.000 yen (chừng 6 triệu đồng)/2 chiều. Di chuyển ở Nhật thuộc loại đắc đỏ nhất thế giới.

Nhân tiện tôi cũng muốn nói một chút về chất lượng đường sá ở Nhật. Ngoài việc đường rất phẳng và rất êm (không có bất kỳ một cái ổ chim nào chứ đừng nói là ổ gà, ổ voi hay ổ khủng long), trên các đường cao tốc của Nhật còn gắn các tấm chắn nhằm giảm tiếng ồn từ xe lưu thông, gây ảnh hưởng đến làng mạc gần đó. Nhìn qua cửa sổ tôi chỉ thấy vài ma nóc nhà nhưng họ cũng được bảo vệ khỏi tiếng ồn. Không phải họ ở nơi rừng sâu núi thẳm là làm lơ họ. Thú vị nhất là những tấm chắn tiếng ồn cũng không làm họ hài lòng, vì họ nói “Bớt ồn, nhưng những tấm chắn đó cũng che bớt ánh sáng mặt trời của chúng tôi!”. Thế là có những đoạn đường những tấm chắn tiếng ồn còn được làm bằng vật liệu trong suốt, nên mặt trời vẫn lung linh chiếu qua được.

Nhật có nhiều núi nên đường sá phải xây xuyên núi rất nhiều. Các đường hầm xuyên núi được xây rất sang, một hầm cho chiều qua, một hầm cho chiều về. Tức là họ phải xuyên hai hầm cho một trục đường cho 2 chiều khác nhau. Làm như thế đắt hơn rất nhiều nhưng xe không bị bít hầm khi có sự cố một bên đường. Tôi chưa thấy ở các nước tôi từng qua có vụ xài sang như thế này.

Dương Thụy (Dec 2015)