Có nên "yêu Tây" khi du học

Dù vào thời nào, những mối tình không biên giới luôn nảy sinh trong cộng đồng du học sinh nước ngoài. Bởi hai người đến từ phương xa, khác văn hóa, lạ phong tục, vốn là một sức hút mãnh liệt cho những trái tim yêu. Và để những mối tình đẹp và thơ mộng ấy chạm đến bến bờ hạnh phúc, thực tế, những trái tim yêu phải quyết liệt và tha thiết gấp nhiều lần so với những mối tình gieo trồng trên đất quê nhà. Khoảng 15 năm về trước, những bạn trẻ sang nước ngoài du học bị rơi vào lưới tình với những người khác màu da, quốc tịch và ngôn ngữ không quá hiếm hoi. Những mối tình thường trắc trở và khó thành. Một kết thúc có hậu, thường được mọi người khâm phục và đưa lên phương tiện thông tin đại chúng chẳng hạn như cuộc tình dài 31 năm của một du học sinh Việt và cô gái Triều Tiên, hay một mái ấm gia đình của nàng dâu Nga và người chồng Việt... Nhớ lại thời "khó yêu" ấy để thấy rằng ngày nay, du học sinh ta sang nước bạn được quyền " giao lưu" thoải mái, không ít những mối tình đã nảy sinh, những đôi lứa chung sống bên nhau hạnh phúc. Anh T. là một nghiên cứu sinh tại Tây Âu, tuy đã có người yêu chờ đợi ở Việt Nam nhưng khi gần gũi với một cô bạn người Mondovia (một nước thuộc Liên xô cũ), anh đã đem lòng yêu thương và giữa hai người đã có một mối tình rất đẹp. Người yêu của anh xinh xắn, tóc vàng óng, mắt xanh biếc, môi tươi thắm quyến rũ. Cô hay nấu những món của quê hương mình, chăm sóc anh chú đáo và đặc biệt, anh mê nhất khi cô say sưa hát và múa những bản nhạc dân gian Mondavia cho riêng anh nghe. Anh tâm sự với tôi về một đêm mùa đông ngồi bên cửa số ngắm tuyết trắng rơi, người yêu tóc vàng đã hát cho anh nghe và anh khẳng định chưa bao giờ anh thấy hạnh phúc như thế với bạn gái Việt Nam. Thế nhưng... rồi cô cũng phải quay về nước, anh vẫn còn ở lại Tây Âu làm nghiên cứu sinh và... sẽ cưới cô bạn gái cũ. Chẳng ai có đủ can đảm để bỏ lại sau lưng những khoảng đời riêng. Ngày tiễn người yêu ra phi trường, anh T đã nghe cô hát lần cuối một làn điệu Mondavia mà nước mắt tuôn trào.
Anh Dư đã có vợ con dù tuổi đời chưa quá ba mươi. Trong nhóm Việt nam ở thành phố Lisbon, anh nổi bật nhờ phong cách rất đàn ông, nghĩa hiệp và ga lăng. Không biết tự bao giời, cô sinh viên xinh đẹp người Iran đã phải lòng anh dù những chàng trai độc thân luôn tán tỉnh. Anh Dư nhận được lời tỏ tình từ cô gái luôn trùm khăn che tóc theo phong tục đạo Hồi vào ngày 14 tháng 2. Bất ngờ thú vị, anh đáp lại lời yêu thương dù biết mình đã là người vướng bận hôn nhân. Cô gái Iran khẳng định được sống trong tình yêu với anh ngày nào là hạnh phúc ngày đó. Anh Dư rất chiều lòng người yêu. Biết cô không thể ăn thịt heo, anh sưu tầm những món ăn Việt nấu với thịt bò và cất công đến cửa hàng chuyên bán thịt dành cho người đạo Hồi để nấu cho cô những món ăn bồi dưỡng trong mùa thi. Lúc anh quay về nước, người yêu thú nhận sẽ đi cùng anh đến tận cùng trái đất nếu anh cho phép. Anh Dư cười buồn "Tiếc là mình chỉ được quyền có một vợ". Về với gia đình rồi, anh thành thật nói với tôi rằng mình sẽ khó quên được mái tóc đen dài óng ả khi cô gái tháo khăn trùm đầu khoe với riêng anh.
Chị Ch. dân gốc Hà nội đã gần cuối tuổi "băm" mà vẫn chưa có ai chờ đợi ở quê hương. Chị không xinh gái nếu so với óc thẩm mỹ của người Việt nhưng khá mặn mòi trong mắt những chàng trai của lục địa đen. Anh Goumet đến từ Ca-mơ-run, đã là tiến sĩ và là người đỡ đầu luận văn của chị. Mến tài, mến đức, chị hốt hoảng nhận ra mình phải lòng anh Goumet mất rồi. Họ cùng nhau đi ăn tối, xem phim và dạo chơi trong rừng. Nhưng khi Goumet ngỏ lời cưới chị và họ sẽ ở lại Pháp sinh sống thì chị Ch. chết ngất. Chị tâm sự với tôi khi đã về nước "Thà mang tiếng muộn màng, nếu đem về giới thiệu với xóm giềng người chồng có màu da đen bóng, làm sao chị sống nổi với những lời bàn tán!". Chị Ch. vẫn ngày đêm nhớ về Goumet mà chị biết rằng chị sẽ không thể nào gặp được một người đàn ông tốt bụng, dịu dàng và yêu thương mình đến thế. Cô bạn thân Trang Anh của tôi thì may mắn hơn chi Ch., không gặp vấn đề trong màu da. Nhưng tiếc thay, chàng lại thua nàng những sáu tuổi. Yêu anh ở vẻ nhiệt tình, chân thành và... ngây thơ, Trang Anh mong muốn được cưới nhau và cùng về Việt nam sinh sống. Nhưng cho đến nay, yêu nhau đã ba năm, Trang Anh vẫn chưa dám thú nhận với gia đình ở quê nhà. Cô biết bố mẹ mình khó mà chấp nhận một chàng rể trẻ măng như thế. Yêu người nước ngoài giờ đây đã không còn là điều cấm kỵ hay là nỗi xấu hổ cần che giấu. Thế nhưng, những học sinh Việt nam vẫn gặp phải một số rào cản khó vượt qua. Anh T. khi được tôi gửi bài báo nói về mối tình kéo dài 31 năm của một chàng trai Việt nam và một cô gái Triều Tiên, đã thú nhận thời nay không thể tồn tại một tình yêu nhiều hy sinh như thế. Anh Dư lại cho rằng với những mối tình khác quốc tịch ấy, biết dừng lại đúng lúc như trường hợp của anh và cô sinh viên Iran mới thật là " happy ending", bởi vì tình chỉ đẹp khi...còn dang dở (?!). Dù vào thời nào, những mối tình không biên giới sẽ tiếp tục nảy sinh trong cộng đồng du học sinh ở nước ngoài. Bởi hai người đến từ phương xa, khác văn hóa, lạ phong tục, vốn là một sức hút mãnh liệt cho những trái tim yêu. Và để những mối tình đẹp và thơ mộng ấy chạm đến bến bờ hạnh phúc, thực tế, những trái tim yêu phải quyết liệt và tha thiết gấp nhiều lần so với những mối tình gieo trồng trên đất quê nhà.


< previous page  next page >