Mình có nhà ở Saint Mandé

""

Tôi rất yêu Paris, nhưng mỗi lần đến Paris tôi lại tìm đến với “cô em họ” nhỏ xinh của thủ đô tráng lệ. Đó là thành phố Saint Mandé nằm nép mình bên cạnh cô chị họ Paris kiêu kỳ. Saint Mandé nằm giữa quận 12 của Paris và cổng vào kinh thành. Từ ngoại ô, thông qua “Porte Vincienne” nằm ngay Saint Mandé, người ta mới vào được Paris bên trong. Thành phố nhỏ xinh này được dân Paris xem như vẫn thuộc về thủ đô vì Saint Mandé vẫn nằm trong hệ thống xe điện ngầm Paris, không phải vùng ngoại ô phải mua thêm vé RER. Mà nói như thế người dân Saint Mandé không hẳn đã vừa lòng. Họ cho rằng thành phố của mình không việc gì phải phụ thuộc vào Paris, vì những gì thành phố đang sỡ hữu vốn được dân trung tâm Paris luôn thèm thuồng.

""
Rừng Vincienne:

Nhắc đến Saint Mandé người ta nghĩ ngay đến khu rừng Vincienne xinh đẹp. Khu rừng trải dài từ lâu đài Vincienne cho đến tận khu dân cư sinh sống. Rừng rất lành, những con thú nhỏ dễ thương như sóc, thỏ, nhím… vẫn thình lình xuất hiện trước con người. Những con chim sẻ, quạ, bồ câu… thì luôn bạo dạn tìm kiếm thức ăn khi thấy người dân đi ngang. Trong rừng Vincienne có một chiếc hồ nhỏ lãng mạn. Mọc ven hồ là những cây thông xanh rì thẳng đứng, những hàng liễu rũ bóng mơ mộng, những cây sậy khiêm tốn nép mình. Trong hồ là đàn thủy cầm tung tăng đùa giỡn. Này là một gia đình vịt nâu đầm ấm tìm mồi, một đôi thiên nga chung tình đang sánh vai thong thả, những chú vịt xám xao xác tranh ăn. Người dân Saint Mandé rất yêu khu rừng của mình và yêu luôn những sinh vật bé bỏng bên trong. Từ những chung cư ven rừng, các cụ già ngày ngày đem bánh mì khô, các lá rau tươi rói, những miếng cá nhỏ để làm quà cho các con thú dễ thương. Lần nào ra hồ dạo chơi tôi cũng bắt gặp những cụ già thân thiện này. Họ bắt chuyện với tôi, huyên thuyên về một giống vịt nào đó hay say sưa thuyết giảng về cách thức rừng thay lá vào mùa đông. Không chỉ có các cụ già, giới trẻ cũng thích vào rừng chạy bộ, đạp xe, tập thể dục. Những ngày nắng ấm không chỉ có dân Saint Mandé mà dân trong Paris còn chạy xe hơi đến rồi cả gia đình leo xuống tận hưởng thiên nhiên trong lành.

""

Những bông hoa hiền hòa:
Ở Saint Mandé tôi vẫn thường bất ngờ rơi vào một khoảnh đất trống trồng toàn hoa dại bé li ti. Nói rằng bất ngờ vì nhiều lúc đang đi giữa những khu phố sang trọng, đang nghe tiếng xe hơi chạy qua, thế rồi những bông cúc trắng bé bỏng xuất hiện làm tôi chỉ muốn sà xuống ôm hoa vào lòng. Một lần khác từ tiệm bánh mì thơm lừng bước ra, tôi cũng choáng ngợp khi rơi vào một khoảnh những bông Mỹ Nhân (coquelicot) đỏ hồng e lệ. Mỹ Nhân là một loại hoa dại nhưng có nhan sắc không thua kém gì những loại hoa cần sự chăm sóc chu đáo khác. Hoa có thân mềm ẻo lả, những chiếc cánh đơn giản màu đỏ, một cái nhụy sẫm màu bên trong. Dân Pháp rất mê hoa Mỹ Nhân và thường dùng hoa này như một biểu tượng của cái đẹp. Nhiều nhà tạo mẫu cũng lấy cảm hứng từ hoa Mỹ Nhân (như Kenzo) và đặt nhiều bài hát nhắc đến loài hoa này. Riêng tôi, hồi nhỏ khi đi học tôi vẫn thường hát hoài câu “J''ai descendu dans mon jardin pour y cueillir du romarin. Gentil coquelicot, Mesdames, gentil coquelicot nouveau” (Tạm dịch “Tôi bước xuống khu vườn của mình để hái cây hương thảo. Hoa Mỹ Nhân thân thương, quí bà ơi, hoa Mỹ Nhân thân thương nè”). Câu hát đó rất thánh thót, cao vút, bay bổng. Tôi tưởng tượng hoa Mỹ Nhân chắc kiêu sa lắm. Ai ngờ, hoa hiền hòa, giản gị, mọc đơn giản bên vệ đường thế này. Thành phố Saint Mandé cũng vậy, đây là khu trú ngụ của giới giàu có, quí tộc, sang trọng. Thế nhưng ngoài những ngôi nhà kiên cố là thiên nhiên hiền lành bao bọc xung quanh. Ở Saint Mandé tôi luôn thấy lòng bình yên và được che chở.

""

Những chú ngựa oai phong:
Mỗi lần đến Saint Mandé tôi đều có may mắn được thấy đội diễu hành bằng ngựa dạo qua. Khi thì những chú ngựa được đưa ra ngoài « tập thể dục » sau một mùa đông lạnh giá, khi thì thành phố đang chuẩn bị diễn tập cho ngày Quốc Khánh Pháp, lúc khác tôi lại thấy những em bé xinh tươi cưỡi trên những chú ngựa lùn pony thong dong vui vẻ. Saint Mandé nhờ có đường phố yên tĩnh, rộng rãi và khu rừng xanh mượt Vincienne nên được Paris giao trọng trách huấn luyện những chú ngựa oai phong.

""

Một buổi sáng đẹp trời khi đi dạo gần khu vực lâu đài Vincienne, tôi bất ngờ thấy đoàn diễu hành xuất quân và bắt đầu diễn tập. Các anh lính đẹp trai cao lớn ngồi trên những con tuấn mã cũng hùng dũng không kém. Họ tập đi vòng tròn, tách nhóm, nhập nhóm, phi nước tiểu nhịp nhàng và cuối cùng là nhạc trỗi lên từ những chiếc kèn xinh xắn. Một ông cảnh sát đứng giữ trật tự rất tự hào khoe với tôi đội diễu hành đã trình diễn ở điện Champs Elysées. Ông còn thuyết giảng một hồi về cách chọn ngựa, các chăm sóc và tập luyện với ngựa. Và kết luận, ông khuyên tôi nên đến thăm trường huấn luyện ngựa cho những ai yêu thích môn thể thao này. Trường học đua ngựa cũng nằm ngay gần đó nên tôi có ghé qua. Những phụ huynh đang đưa con mình đến tập cưỡi ngựa. Họ là dân tại Saint Mandé, Paris và cả những vùng lân cận. Nhìn họ vuốt ve, nựng nịu, âu yếm những chú ngựa, tôi nhận ra cuộc sống đô thị không làm họ mất đi tình yêu thiên nhiên và thú vật. Ngược lại, họ rất trân trọng Saint Mandé vẫn còn giữ lại khu rừng Vincienne và cho biết sẽ bảo vệ đến cùng thiên nhiên hiền lành còn sót lại.
""

Lâu đài Vincienne :
Nằm ngay trong khu dân cư sang trọng và thấp thoáng sau những tán cây rừng là lâu đài Vincienne vững chải. Lâu đài không thuộc hàng đẹp nhất về mặt kiến trúc nếu so sánh với những tòa lâu đài tráng lệ khác nằm rải rác khắp nước Pháp. Nhưng lâu đài Vincienne vẫn xứng đáng là niềm tự hào của người dân Saint Mandé. Ngày trước vua chúa cho xây lâu đài này với mục đích tiện cho việc săn bắn trong rừng Vincienne.

""Ngày nay lâu đài dành cho các hoạt động văn hóa và thể thao của thành phố Saint Mandé. Tuy là nơi công cộng nhưng bạn chỉ có thể vào dạo trong sân, còn muốn vào bên trong, bạn vẫn phải mua vé. Tiền bán vé sẽ dùng vào việc trùng tu lâu đài vốn rất tốn kém hàng năm. Tôi đến Saint Mandé nhiều lần, và lần nào đến cũng muốn vào thăm lâu đài Vincienne. Không chỉ có các di tích cổ sót lại, tôi mê Vincienne vì chính những hoạt động hiện đại đang diễn ra. Đặc biệt, tôi hay bắt gặp các đôi uyên ương vào lâu đài này để chụp hình lưu niệm. Những cô dâu và chú rể rạng ngời hạnh phúc đứng tạo dáng trong sân lâu đài luôn làm tôi thấy xúc động. Mới đây tôi gặp một cặp khác màu da. Cô dâu trắng ngần duyên dáng bên chú rể đen bóng vững chải. Khi thấy tôi muốn chụp hình, họ vui vẻ đồng ý và còn nói rằng bức hình này xứng đáng đoạt giải hòa bình vì có đủ ba màu da. Tôi cầu chúc cho họ bên nhau mãi mãi rồi lững thững rời lâu đài quay về nhà.


""

Mình có nhà ở Saint Mandé
Nhà của tôi là một căn hộ nằm rất gần chiếc hồ lãng mạn, mở cửa sổ tôi đã trông thấy cây rừng, giữa đêm vắng tôi nghe những con chim chao chác gọi nhau. Tôi thích đi bộ đến tiệm bánh mì gần nhà, mua một chiếc baghette thơm lừng, chưa kịp về đến nhà thì đã bẻ trộm ăn dọc đường. Bánh mì giòn rụm, tan trên đầu lưỡi, để lại cái hậu ngòn ngọt của những hạt lúa mì. Tôi cũng thường đi ra hồ, gọi những con thiên nga đến ăn vụn bánh mì và thích thú ngắm chúng nghễnh cái cổ thanh tú ra như muốn cảm ơn. Đặc biệt, tôi thích cảm giác trở về nhà sau khi đi bộ « rã » chân, ngước nhìn ban-công nhà mình mọc xum xuê những bông hoa xinh đẹp.

""

Đó là một căn hộ ấm cúng, của một người mà tôi rất thương, nơi bà mẹ tinh thần Michelè Jouannauld của tôi đã trú ngụ từ mấy chục năm qua. Dù bà đã đi du lịch nhiều nơi trên thế giới, khắp năm châu đều có dấu chân của bà, nhưng nơi chốn bà yêu quí nhất vẫn là Saint Mandé duyên dáng và yên lành. Bà cho rằng không nơi nào có thể mở cửa sổ ra đã gặp rừng, đi vài bước đã là hồ và cách vài mét đã là hầm xe điện dẫn đến Paris phồn hoa. Tôi yêu Saint Mandé cũng là vì nơi đây có nhà của Michelè và tôi luôn xem căn hộ xinh xắn của bà như chính căn nhà mình. Và vì thế, đừng ngạc nhiên khi nghe tôi tự hào nhận rằng « Mình có nhà ở Saint Mandé ».

Dương Thụy



< previous page  next page >