Trà thất Insa-dong

Seoul không phải là một thành phố đáng nhớ nếu bạn đã từng đặt chân đến những thành phố cổ kính, những nơi chốn lãng mạn, những khoảng lặng thân thương. Tuy vậy, trong chưa đầy một tuần ngắn ngủi lưu lại Seoul, tôi đã tìm được một nơi để yêu, để nhớ, để biết rằng Seoul cũng đáng để tôi mong một chuyến quay về.

""

Trước một trà thất phong cách Ấn Độ

Tôi đến Seoul vào một ngày xuân, tự nhủ “May mà có hoa đào và… thời tiết lạnh!”. Tôi đi công tác cùng một nhóm đồng nghiệp trong công ty. Buổi sáng sớm chúng tôi mới “xúng xính” được áo manteau, đến khoảng chín giờ sáng mặt trời đã tỏa ra sức ấm, đành vắt áo lên tay. Sau hàng loạt bức hình chụp với hoa đào, nhóm chúng tôi chẳng còn mấy hứng thú. May tôi còn một đồng nghiệp người Seoul. Sunnie So-Young Kim dặn qua điện thoại “Nhớ tách đoàn ra, đến điểm hẹn một mình”. Ngày cuối ở Seoul, sau khi thăm cung Gyeongbokgung và ăn món gà hầm sầm chẳng ngon tí nào, tôi lẳng lặng trốn đoàn “ra riêng”.

""

Trà thất phong cách Hàn Quốc được nhiều đôi tình nhân chọn lựa.

Sunnie đón tôi trước công viên đối diện tòa thị chính Seoul. Chúng tôi tản bộ dưới trời xuân Seoul ấm áp, chẳng mấy chốc thì đến khu Insa-dong. Sunnie tươi tỉnh, khoác tay giới thiệu hào hứng “Đây là phố đi bộ lãng mạn nhất Seoul, khách nước ngoài bỏ phiếu bầu chọn là chốn đáng đến nhất. Riêng tôi, một người Seoul chính hiệu thì, tôi yêu Insa-dong biết bao!”. Tôi bật cười, nghĩ thầm cô nàng này trong công việc rất nghiêm túc, chưa bao giờ biết cười, thế mà cũng tình cảm quá!

""

Một nghệ nhân làm đồ chơi dân gian bằng gỗ

""

 

""

Khu vực các shop bán nội thất và nhà sách